Bạn đang sống hay đang tồn tại qua ngày?

Nếu có ai hỏi mình đã làm gì để đi tới hôm nay, được sống thật với mình, làm những điều quan trọng của đời mình, mình sẽ nói gì?

Giờ nhìn lại thì mình thấy bắt đầu từ chuyện quay vào lắng nghe tiếng gọi bên trong, chứ thời điểm bắt đầu băn khoăn về việc mình thật sự muốn gì, mình không hề có khái niệm về việc quay về lắng nghe chính mình. Nhớ lại chỉ thấy ngày nào cũng bị dằn vặt bởi tiếng nói lặp đi lặp lại trong đầu: “Làm sao, làm sao để có thể vẫn kiếm sống và cũng có thể hạnh phúc, được làm điều mình muốn, có thời gian cho con, cho chính mình?” 

Rốt cuộc thì mình tới đây làm gì, đâu phải để mài mòn tâm trí và cảm xúc cho một công việc mà mình luôn thấy uể oải khi nghĩ tới và muốn từ bỏ dù nó cho mình tiền? Vì sao vẫn thấy trống rỗng, thiếu thiếu? Cái gì đang bị thiếu? Cần thêm gì và bớt gì để thấy trọn vẹn?

Nếu không có những câu hỏi đó, mình đã không đi tìm câu trả lời, và sẽ tiếp tục sống như vậy, cứ đi làm và đè chặt mong muốn bên trong mình xuống, nó có trồi lên cũng gạt đi, kệ nó, rồi ai cũng chết cả thôi.

Sau hơn 7 năm, những câu hỏi mình tự hỏi ngày ấy giờ đã có câu trả lời. 

Điều khiến mình dù có tiền nhưng vẫn thấy trống rỗng, thiếu thiếu, chính là cảm giác mình THỰC SỰ SỐNG. Là THRIVE, chứ không phải survive.

Khi đi làm, bán toàn bộ thời gian và năng lượng cho công ty 10 tiếng mỗi ngày, cái chính mà đa số chúng ta nhận lại là tiền. Ngoài tiền có thể có thêm một vài lợi ích khác như là bạn bè, những bữa tiệc, những chuyến đi chơi…Và hết. Đa số mọi người chấp nhận ở mức độ này. Nhu cầu cơ bản được đáp ứng, đủ tiền nuôi gia đình, đi chơi đó đây, mua nhà mua xe. Mọi người đều thấy cái họ có được. 

Nhưng cái mất là cái mà ít ai nhìn thấy. 

Là niềm vui của con và cả mẹ khi buổi sáng thư thả cùng ăn sáng rồi đưa con tới trường, chiều về thong dong đón con, thay vì tất bật cho kịp giờ làm, rồi để con chờ đến tối mịt mới đón vì 6-7 giờ mẹ mới về. 

Là những bữa ăn lành mạnh và nhiều vitamin love mẹ nấu, thay vì vội vàng với bánh mì hay xôi ngoài đường, hoặc là giao hết cho trường. 

Là năng lượng an lành và thảnh thơi khi buổi tối cùng con đọc sách, chơi trò chơi, kể chuyện rồi đi ngủ sớm, thay cho sự mệt mỏi gắng gượng chơi cùng con mà tâm trí ở tận đâu, với chút sức lực còn lại vì cả ngày đã rút hết tinh thần cho công việc, chưa nói tới dễ cáu gắt bực bội vì không được nghỉ ngơi đầy đủ, hay còn lo lắng việc công ty chưa hoàn thành, hoặc không hài lòng điều gì đó với chồng.

Là thời gian được hít thở, được sống trong thiên nhiên, ngắm một bông hoa, một cái cây, hay ánh mặt trời xuyên qua lá.

Là được làm việc đúng với niềm vui và giá trị bên trong của mình, hân hoan và sống động, thay vì cố gắng đeo mặt nạ và miễn cưỡng làm theo những gì nơi làm việc yêu cầu, dù nó đi ngược với mình. Là sự khớp nhau giữa giá trị sống của bạn và giá trị của công ty và những người điều hành. 

Là ít nhất 70-80% thời gian trong ngày, trong tháng, trong năm là dành cho những điều quan trọng với cuộc đời mình, những thứ mình thật sự muốn làm, những gì giúp mình phát triển, chứ không phải tạm bợ qua ngày chỉ để kiếm tiền.

Sống còn gì thú vị khi mỗi ngày bạn phải chạy theo vòng quay đã được sắp đặt, không thấy niềm vui, chỉ có mỏi mòn và kiệt quệ? 

Mình đã gặp rất nhiều người mẹ lựa chọn thay đổi công việc hoặc nghỉ hẳn để dành thời gian cho con. Với họ, đồng hành cùng con lớn lên là cảm giác hạnh phúc trọn vẹn, là quãng thời gian quý giá một đi không trở lại. Họ lựa chọn điều đó và trân trọng nó, thay vì lao ra kiếm tiền để khẳng định vị thế, rồi mắc kẹt không thể thoát ra. Họ hiểu rõ vai trò của bản thân đối với sự phát triển của con cái, coi trọng giá trị cân bằng cuộc sống hơn tiền. Mình cũng đã lựa chọn như vậy.

Còn bạn? Có bao giờ bạn lắng nghe trái tim mình lên tiếng, rằng hãy một lần sống cho ước mơ của mình?

Đâu là những việc quan trọng mà bạn muốn làm trong đời mình?

Bạn có đang dành thời gian cho những việc đó? Hay vẫn đang ưu tiên cho những thứ kém quan trọng hơn? 

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top